拼音cōng cōng 注音ㄘㄨㄥ ㄘㄨㄥ
潨潨[ cōng cōng ]
⒈ 水流声。
引:唐 李白 《玉真公主别馆苦雨赠卫尉张卿》诗之二:“潨潨奔溜闻,浩浩惊波转。”
唐 皮日休 《通玄子栖宾亭记》:“鸣溪潨潨。”