拼音gěng yōng 注音ㄍㄥˇ ㄩㄥ
梗壅[ gěng yōng ]
⒈ 淤塞。
⒈ 淤塞。 《新唐书·嗣薛王知柔传》:“始, 郑、白渠 梗壅,民不得岁。
引:知柔 调 三辅,治復旧道,灌浸如约,遂无旱虞。”