拼音wáng tíng 注音ㄨㄤˊ ㄊ一ㄥˊ
王廷[ wáng tíng ]
⒈ 谓朝廷。
引:《三国志·魏志·毛玠传》:“昔 王叔、陈生 争正王廷。”
清 吴伟业 《吴门遇刘雪舫》诗:“新乐初受封,搢笏登王廷。”