拼音qióng míng 注音ㄑㄩㄥˊ ㄇ一ㄥˊ
穹冥[ qióng míng ]
⒈ 犹穹玄。苍天。
引:前蜀 贯休 《山居》诗之十六:“一庵冥目在穹冥,菌枕松牀蘚阵青。”
《宋史·乐志十》:“荐号穹冥,登名祖禰。”