拼音sāi guān 注音ㄙㄞ ㄍㄨㄢ 繁体塞關
塞关[ sāi guān ]
⒈ 边境上的关隘。
引:《左传·昭公五年》:“孟仲 之子杀诸塞关之外,投其首於 寧风 之棘上。”
杜预 注:“齐 鲁 界上关。”