拼音piān mián 注音ㄆ一ㄢ ㄇ一ㄢˊ 繁体翩綿
翩绵[ piān mián ]
⒈ 飘忽连绵貌。
引:战国 楚 宋玉 《小言赋》:“飘妙翩绵,乍见乍泯。”
唐 李白 《愁阳春赋》:“縹緲兮翩绵,见游丝之縈烟。”