拼音zhèng jiǎng 注音ㄓㄥˋ ㄐ一ㄤˇ 繁体證講
证讲[ zhèng jiǎng ]
⒈ 谓参悟修炼,讲经说法。
引:宋 无名氏 《江南馀载·刁侃》:“是时 周维简 证讲於 侃 别院,独无变怪,於是尽徙焉。”