拼音huàn làn 注音ㄏㄨㄢˋ ㄌㄢˋ 繁体渙爛
涣烂[ huàn làn ]
⒈ 犹灿烂。
引:《后汉书·延笃传》:“洋洋乎其盈耳也,涣烂兮其溢目也,纷纷欣欣乎其独乐也。”
李贤 注:“焕烂,文章貌也。”