拼音kè mǐn 注音ㄎㄜˋ ㄇ一ㄣˇ
克敏[ kè mǐn ]
⒈ 敏捷。
引:《诗·小雅·甫田》:“曾孙不怒,农夫克敏。”
朱熹 集传:“敏,疾也。”
三国 魏 何晏 《景福殿赋》:“克明克哲,克聪克敏。”