拼音mín chén 注音ㄇ一ㄣˊ ㄔㄣˊ
民臣[ mín chén ]
⒈ 百姓与官吏。犹官民。
引:《公羊传·文公九年》:“缘民臣之心,不可一日无君。”
《艺文类聚》卷十二引 汉 苏顺 《和帝诔》:“奄有万国,民臣咸秩。”