拼音fàng shēn 注音ㄈㄤˋ ㄕㄣ
放身[ fàng shēn ]
⒈ 谓不受拘束。
引:宋 欧阳修 《<一行传>序》:“处乎山林而羣麋鹿,虽不足以为中道,然与其食人之禄,俛首而包羞,孰若无愧於心,放身而自得?”