拼音qīng chǎng 注音ㄑ一ㄥ ㄔㄤˇ
清敞[ qīng chǎng ]
⒈ 清静宽广。
引:三国 魏 伏义 《与阮嗣宗书》:“方今大 魏 兴隆,皇衢清敞。”
唐 元稹 《春馀遣兴》诗:“单衣颇新绰,虚室復清敞。”