拼音zhōng shé 注音ㄓㄨㄥ ㄕㄜˊ
忠舌[ zhōng shé ]
⒈ 忠臣之口。
引:《后汉书·刘陶传》:“且 秦 之将亡,正諫者诛,諛进者赏,嘉言结於忠舌,国命出於谗口,擅 阎乐 於 咸阳,授 赵高 以车府。”