拼音yōu liàng 注音一ㄡ ㄌ一ㄤˋ 繁体優量
优量[ yōu liàng ]
⒈ 酌量从宽。
引:《宋史·文帝纪》:“今年有不收处,都原之。凡诸逋债,优量申减。”
《南齐书·武帝纪》:“京师囚繫,悉皆原宥。三署军徒,优量降遣。”