拼音xiāng dēng 注音ㄒ一ㄤ ㄉㄥ
香蹬[ xiāng dēng ]
⒈ 寺庙内讲经说法者坐的高凳。
引:《北史·史宁传》:“梁武帝 引 寧 至香蹬前,谓之曰:‘观卿风表,终是富贵,我当使卿衣锦还乡。’”