拼音qióng chǐ 注音ㄑㄩㄥˊ ㄔˇ 繁体窮侈
穷侈[ qióng chǐ ]
⒈ 谓过于骄侈。
引:三国 魏 阮籍 《通易论》:“贤人君子,有众以成其大也。穷侈,丧大夫之位。羣而靡容,容而无所。”